Hiển thị các bài đăng có nhãn Phóng sự. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Phóng sự. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 27 tháng 9, 2009

Kinh doanh thân xác...nghề HOT thời @ (Phần I )

. Chủ Nhật, 27 tháng 9, 2009
0 nhận xét

PHẦN MỘT : GÁI QUÊ LÊN TỈNH
Thái Thảo trước đây là công nhân của một Công ty may xuất khẩu X… trong một khu chế xuất ở Sài Gòn. Đầu năm 2008 khi mọi người chúng ta chưa thấy có dấu hiệu của một cuộc suy thoái kinh tế khắp hoàn cầu sắp xảy đến, nhưng các chủ hàng từ nước ngoài đã “đánh hơi” được, liền fax qua xin ngừng hợp đồng, lý do Công ty mẹ đang gặp khó khăn về tài chánh. Nếu xuất sẽ không thể mở LC thanh toán.




Không phải chỉ có một Công ty lên tiếng đề nghị, mà đến hai ba Công ty mẹ khác cũng gửi fax qua ào ạt. Rồi không chỉ có những Công ty sản xuất hàng may mặc, mà các Công ty về giày da, túi xách v.v… cũng nhận được những lời đề nghị tương tự.

Giới chủ ở đây cũng rất nhạy bén, nhìn “con ruồi bay qua biết nó giống cái hay giống đực, nếu là giống cái biết nó có còn trinh nữ hay đang bụng mang dạ chửa”. Cho nên giới chủ biết rằng họ không thể nuôi cơm cho một số công nhân thừa thải sắp thất nghiệp, nên đành phải cho “nghỉ việc" một số người.

Thái Thảo lãnh được vài tháng lương cùng lời hứa “khi nào có việc chúng tôi sẽ gửi thư mời đến làm lại”.




Thái Thảo không thể trở về nhà, bây giờ nàng như côi cút từ cha mẹ cho đến anh chị em trong gia đình. Sở dĩ nàng gặp cảnh éo le từ quê lên thành phố là vì một “chuyện đã rồi” để cả đời nàng phải ân hận.

Cái năm Thái Thảo vừa tròn đôi chín, thân thể bắt đầu phát triển trong tuổi dậy thì, cái thằng con ông chủ điền đem tiền bạc cùng những lời hứa hẹn ngọt ngào, dụ dỗ nàng cho hắn “quất” đến lúc mang bầu ba tháng, hắn liền lộ ra bộ mặt sở khanh. Sau khi dúi vô tay Thái Thảo gần chục triệu bạc rồi nói tỉnh bơ “em lên Sài Gòn phá cái thai đi, ba má chưa cho anh cưới vợ. Khi nào anh thành tài sẽ đến hỏi cưới em đàng hoàng”.

Thái Thảo ngây thơ chân chất đã nghe theo lời hắn;nàng lên Sài Gòn đến nhà thương Từ Dũ định nạo thai, không ngờ gặp lũ cò mồi níu kéo chỉ nàng đến nhà một ông bác sĩ “vườn” hành nghề “nạo vét”, thế là xong “cuộc đời” một con người sắp chào đời !



Thời gian này Thái Thảo đang buồn, lý do thứ nhất không thấy thằng sở khanh lên thăm hỏi, chắc nó muốn dứt tình luôn. Thứ nhì, nàng không thể trở về quê, bởi gia đình và hàng xóm đều biết nàng không còn con gái, đã “ăn cơm trước kẻng”; trước đó ai cũng biết nàng và thằng sở khanh thường xà nẹo bên nhau, “lửa gần rơm” có ngày cũng cháy mới “lòi ra mặt chuột” biết tất cả sự tình ! Thứ ba, tiền thằng sở khanh đưa đến giờ đã gần cạn.

Đôi khi Thái Thảo nghĩ vớ nghĩ vẫn, nhìn hình dáng mình trong gương thấy còn sắc nước lắm, bề nào nàng cũng thuộc vào loại “gái một con trông mòn con mắt”, và tuổi tác mới chỉ gần hai mươi. Đi tìm việc làm dễ ợt nơi chốn Sài thành này.


Ý nghĩ của Thái Thảo cũng là ý nghĩ của mụ Hai Sương. Mụ ta làm chủ dãy phòng trọ cho nữ công nhân thuê, trước đây và hiện giờ thuộc dân “má mì” chính gốc. Thời gian làm mụ già đi, nay mụ chỉ mở phòng trọ nhằm tìm em út cung cấp cho mấy điểm cần “hàng” ngon "hàng" đẹp.

Mụ Hai Sương thấy Thái Thảo ăn uống cần kiệm, ngày ngày đi đến mấy nơi giới thiệu việc làm để xin việc; có lẽ mụ tưởng nàng là gái hãy còn “zin”, nên bước đầu còn dò dẫm :




- Mấy ngày nay con Thảo đi tìm việc làm đã có nơi chưa ?

Thái Thảo lắc đầu đáp :

- Ở Sài Gòn người mới như con đi tìm việc làm đàng hoàng đông quá, chắc con tìm nghề tiếp viên làm cho rồi.

Mụ Hai Sương liền mở to mắt ngạc nhiên khi nghe nàng nói muốn đi làm nghề tiếp viên, mới hỏi tới :

- Bộ con Thảo không còn “zin” hay sao mà đòi vô làm mấy chỗ đó ?!

Thái Thảo thật tình kể lại đầu đuôi tại sao nàng từ quê lên tỉnh, rồi tiếp :

- … Con có mấy đứa bạn cũng ở dưới đó lên đây đều đi làm nghề này. Bây giờ tụi nó có xe tay ga chạy ào ào thấy mà ham !

- Ậy, cái con Thảo này mày ngu quá, dù không còn “zin” nhưng tội gì nhảy vô mấy chỗ đó làm, cho mấy cha say rượu rờ mó lung tung, rồi khi về nó “poa” được năm ba chục ngàn, hà tiện cả mấy năm mới mua nổi chiếc xe. Người vừa trẻ, vừa đẹp như mày, để tao giới thiệu cho lấy một ông đang tìm vợ bao, tháng tháng thằng chả cung cấp cho vài triệu, mày chỉ nằm ngửa mà ăn, sướng lắm con ơi !



Thái Thảo thấy cuộc đời nàng đâu còn gì, trinh tiết đời con gái không còn, sự học thì dở dang chưa qua hết bậc phổ thông, còn nghề nghiệp chỉ biết may vá không chuyên; ở đất Sài Gòn nếu không làm tiếp viên thì còn làm nghề nào tìm việc cho dễ dàng, không lẽ đi làm “oshin” lau nhà, giặt đồ, nấu cơm ? mà chưa chắc nàng đã làm được, bởi khi còn ở dưới quê những công việc đó đều do má và mấy em nàng làm hết rồi.

Nên nghe mụ Hai Sương đề nghị, Thái Thảo lại nghĩ tới, đôi khi “ông già” đó mà “chịu đèn” thì nàng thật may mắn, sẽ có tương lai hơn, làm vợ bé còn hơn bị thằng sở khanh chơi hoa rồi lại bẻ cành. Tuy vậy nàng cũng muốn “thủ” cho chắc , vì từng đọc qua sách báo, biết người như nàng lúc ban đầu cũng lận lưng được vài chục triệu, tuy không bằng mấy đứa con gái “bán trinh” được một lúc năm ba cây vàng. Vì vậy nàng ra điều kiện với mụ Hai Sương :


- Tui nghe người ta nói, lúc đầu ổng phải cho vài chục triệu dằn túi thì tui mới tin được.

Mụ Hai Sương thuộc dân cáo già, hồ ly tinh, chuyên làm môi giới, nhất là nghề bán trôn nuôi miệng thứ nào mà mụ chưa từng trải qua. Liền lẹ làng gật đầu :

- Chuyện nhỏ mà con, để tao lo. Nhưng có tiền phải “thưởng” lại tao phân nửa đó, chịu thì tao giới thiệu cho chỗ đẹp.

Thái Thảo bắt đầu sa chân vào nghề “gái bao”, những chỉ được hơn nửa năm thì đứt gánh, lý do vì ông chồng già “hết xí quách” kia đã nổi ghen khi thấy nàng lơi lã, cợt nhả với mấy tay trai tráng khoẻ mạnh hay đến nhà thăm mụ Hai Sương.


Mà nàng có tội với ông chồng hờ đó thật. Mụ Hai Sương thường tỉ tê :

- Cha Năm hết xí quách rồi – ý nói ông chồng hờ của nàng - còn con Thảo là gái mới lớn, ăn quen chắc nhịn không quen. Tao có mấy thằng em muốn sáp vô mày. Nếu chịu tao nói tụi nó làm “bảo kê” cho, mày hết sợ ai trên đời.

Mụ Hai Sương đánh trúng tâm lý của Thái Thảo, từ lâu thường bắt gặp những khuôn mặt dữ dằn hay nhìn nàng sói mói, đôi khi còn tỏ ra sàm sở “cho anh ôm được không, ôm thằng cha già đó đâu bằng ôm anh !”, cho nên nàng ít dám đi ra ngoài, sợ đi đêm có ngày gặp ma, tụi nó mà “bề hội đồng” chắc nàng có sống cũng khó mà nuôi.

Làm vợ bao không xong, đi cặp bồ với bọn “mặt rô” chỉ toàn bị lợi dụng thân xác không được đồng nào, thà đi làm đỉ còn hơn. Quá chán nản, Thái Thảo đành đút lót tiền cho bọn “tuyển lao động” xin vô làm trong Công ty may được gần hai năm; giờ đây lại thất nghiệp. Nên đôi lúc nàng thường tâm sự với mụ Hai Sương :


- Má Hai coi có ông nào chịu bao con như trước, giới thiệu cho con một ông.

Mụ Hai Sương liền lắc đầu quầy quậy, đáp :

- Thời buổi kinh tế khó khăn, người ta thích đổi món thì đi ăn bánh trả tiền “rốp rẻng”, còn vụ bao gái giờ đây khó tìm người lắm, con ơi.

Khi thất nghiệp, ăn không ngồi rồi cũng đâm buồn, tối tối Thái Thảo lấy xe lái ra bờ kè ngồi ăn nghêu sò ốc hến để giải sầu, cũng là nơi có thể gặp gỡ các đấng mày râu hảo ngọt, may ra đời nàng sẽ hết khốn khổ như lúc này. Một hôm Thái Thảo gặp ngay hai con bạn đồng nghiệp, đồng cảnh đang hớn hở ngồi “ăn nhậu” cười nói tíu tít; hình như con Hồng Xuyến, con Tuyết Nhung đang vui hơn buồn. Thái Thảo mới hỏi :

- Bộ tìm được chỗ làm mới hay sao mà bọn mày ngồi đú đởn vậy ?!

Thái Thảo đã nghe con Tuyết Nhung, đứa bạn lớn hơn nàng cả năm ba tuổi, đang đả đớt trả lời câu hỏi của nàng :

- Tụi tao sắp đi xuất khẩu lao động rồi.

- Ngon vậy, có mối nào chỉ dùm, tao đi luôn một lượt.

Con Hồng Xuyến đã đáp thay :

- Hôm trước tụi cò dẫn mối tụi này đi lấy mấy thằng “Cờ-rê” (Korea) nhưng không được – rồi nó chửi thề - Mẹ mấy thằng “Cờ-rê” già chát mà dám chê tụi tao thuộc gái già, mày thấy có tức cành hông không ?! Tao với con Nhung liền nhờ tụi cò đăng ký đi làm “ôshin” tận bên Tàu rồi, chi phí nhẹ nhàng mà mỗi tháng kiếm được vài ngàn tệ, làm chừng một năm là có vốn vù về tìm một chồng cho ấm tuổi về già.

Nhưng cuộc đời nào phải như vậy. Bởi Thái Thảo, Hồng Xuyến và Tuyết Nhung bị bọn buôn người lừa qua cửa khẩu để hành nghề mại dâm, không biết có ngày về hay không.

Để biết tình cảnh các cô “thợ may tay” này đang sinh sống ra sao trên đất khách, người viết xin trích một phóng sự khác sau đây của bạn Ngọc Tống, đăng trên một trang web khác :


PHẦN HAI : KINH DOANH THÂN XÁC

Tôi không nghĩ rằng đến một lúc nào đó, tôi có thể viết về những con người tôi đã gặp, kể lại những câu chuyện mình đã nghe, đã phải chứng kiến đầy tủi nhục ở bên xứ người như thế này.

Câu chuyện về những kiếp má hồng đã bán hết những cái gì có thể bán được tại một trong những trung tâm tình dục lớn và tự do nhất châu Á...

Tại đây, người ta mua dâm và bán dâm mà không e thẹn lắm. Người ta thuê cửa hàng, rồi đóng thuế môn bài hẳn hoi để được “kinh doanh thịt người”. Và, cũng tại đây, người ta vẫn chiều chuộng dục vọng của mình một cách vô lối và mù quáng...

Giáp biên là một khu vực có quá nhiều người Việt sinh sống làm ăn. Vì vậy, tại đây đồng tiền Việt và đồng tiền nước bạn được sử dụng song hành. Thế nhưng, lực lượng thương gia người Việt còn thua xa số lượng những phụ nữ trẻ người Việt sang đây hành nghề mại dâm.

Trong thực tế, đã có rất nhiều thiếu nữ nhẹ dạ trong nước đã bị lừa bán sang những tổ quỷ này để phải sống kiếp nô lệ tình dục trong nhiều năm trời. Thế nhưng, trong số hàng trăm phụ nữ đang làm cái nghề rất đặc biệt này, thật buồn là rất nhiều người qua lại đây với một tinh thần “tự nguyện đến xả thân” để kiếm tiền.

Gọi là khu thương mại nhưng ban ngày, ở đây khá vắng người. Chỉ sau 16h mỗi ngày, thiên đường này mới hiện nguyên hình, giống như cái tên mà người ta vẫn gọi : Tất cả những ki ốt có được treo biển là nhà nghỉ hay quán karaoke hay không, đều thấy xuất hiện những cô gái trẻ, áo quần thiếu vải đứng ngồi nói chuyện và có những cử chỉ tình tứ, mời gọi với bất cứ những người đàn ông nào đi ngang qua.

Bảy giờ tối, khi ánh điện trang trí trên những con đường nhấp nháy sáng, những người đàn ông, trẻ có, già có, xuất hiện rất đông, giống như là họ vừa từ dưới địa ngục chui lên. Tôi một mình đánh bạo tạt vào một ki ốt của 5 cô gái Việt, người ngồi trên ghế nhựa, người nằm trễ nải, quần áo xộc xệch trên chiếc ghế sô pha đã rách nham nhở bắt chuyện.






Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa!

Read More »»

Thứ Năm, 24 tháng 9, 2009

Nữ sinh cặp 7 đại gia một lúc

. Thứ Năm, 24 tháng 9, 2009
0 nhận xét

Mỗi đại gia chu cấp cho Linh từ 5 đến 10 triệu đồng một tháng để cô… đóng học phí và mua quần áo, son phấn. Để hẹn hò được với từng ấy đại gia mà không bị lộ, Linh đã có những chiêu vô cùng siêu đẳng.

Đại gia săn sinh viên chân dài với mục đích tìm chỗ để giải quyết nhu cầu tình dục một cách an toàn là chính, còn sinh viên yêu đại gia, ngoài chuyện thần tượng theo cảm tính, thì chủ yếu là vì tiền, để thỏa mãn thú tiêu xài.

“Chung thủy” với... 7 chàng

Gần chục năm trời sống ở làng Phùng Khoang, Hà Nội, tôi được chứng kiến hàng trăm mối quan hệ lén lút giữa đại gia và sinh viên.

Cô sinh viên Hoàng Quỳnh Linh, trường Đại học Ngoại ngữ Hà Nội (nay là Đại học Hà Nội) sống cùng xóm trọ với tôi, có kỹ nghệ đào mỏ vô cùng siêu đẳng. Cô cặp với 7 đại gia một lúc, trong suốt mấy năm trời, mà không đại gia nào nghi ngờ “lòng chung thủy” của cô.

Linh là một cô gái có hình thức rất đẹp. Da trắng như trứng gà bóc, nụ cười tươi, đôi mắt nhìn anh nào thì anh đó chỉ có chết đứng như... Từ Hải.

Quê Linh ở Điện Biên. Hồi mới về nhập học, em trong trắng, ngây thơ như con nai rừng ngơ ngác giữa phố. Nhưng chỉ đến năm thứ hai đại học, em bảo với tôi: “Ngu nhất là mấy cô sinh viên đi yêu mấy thằng sinh viên, sống với nhau như vợ chồng, khi ra trường mỗi đứa một ngả, rồi mất hết mà chẳng được gì. Bạn bè em chúng nó toàn yêu Tây để xài tiền đô, nhưng em chỉ yêu đại gia người Việt, vì các đại gia nước mình lắm tiền lại cưng chiều người yêu lắm…”.

Năm học đầu tiên, Linh cũng yêu một chàng học trước hai khóa, nhưng rồi Linh chủ động chia tay vì thấy những điều Linh muốn, hầu như chàng không đáp ứng được.

Một lần, theo đám bạn đi vũ trường nhảy nhót, Linh quen một Việt kiều Nga. Anh này là du học sinh tại Nga, rồi sống và làm việc luôn bên đó. Lúc đó anh ta đang bảo vệ luận án tiến sĩ.

Gặp nhau được ba lần thì hai người yêu nhau. Rồi anh chàng bay sang Nga với lời nhắn: “Bảo vệ xong tiến sĩ, anh sẽ về nước cưới em”. Linh cũng rưng rưng: “Em sẽ chờ…”.

Linh chờ 2 năm, chàng vẫn chưa về nước, cho dù anh ta đã bảo vệ xong cái vụ tiến sĩ. Từ đó Linh cũng chẳng muốn chàng về nữa và ngày nào cô cũng động viên: “Anh cứ ở bên đó kiếm tiền. Khi nào có nhiều tiền, em học xong thì về cưới cũng được…”.

Để cung phụng cho người “vợ chưa cưới”, cứ đầu tháng, anh chàng Việt kiều Nga này lại gửi cho Linh 500 USD. Cũng có khi gửi nhiều hơn, nếu Linh có nhu cầu thêm.

Mỗi ngày, Linh dành cho chàng 2 tiếng đồng hồ, vào lúc 12h đêm đến 2h sáng để chát chít, ngắm nhau, hôn nhau qua webcam. Nàng còn cho cả hàng xóm là tôi đây xem nàng chát với “chồng chưa cưới” tận trời Tây. Nói lời yêu thương mãi cũng chán, nên nhiều khi họ còn chuyển sang nói chuyện tục tĩu về tình dục.

Thật tội cho anh chàng Việt kiều tiến sĩ kia, vì ngoài anh ta, Linh còn cặp kè với 6 đại gia trong nước.

Một đại gia còn khá trẻ, giám đốc một doanh nghiệp ở Hà Đông, một đại gia có công ty buôn bán ô tô, xe máy ở gần bến xe Giáp Bát, một đại gia buôn bán bất động sản ở Ba Đình, một đại gia sản xuất hàng mỹ nghệ ở Nam Định (đại gia này khá nổi tiếng, quản lý khoảng 15 ngàn công nhân), một đại gia ở mãi TP Hồ Chí Minh…

Mỗi đại gia đều chu cấp cho Linh từ 5 đến 10 triệu đồng một tháng để cô… đóng học phí và mua quần áo, son phấn.

Lịch hẹn hò

Để hẹn hò được với từng ấy đại gia mà không bị lộ, Linh phải sắp xếp thời gian vô cùng siêu đẳng.

Quê ở tận Điện Biên, nhưng cô nàng bảo nhà ở Phùng Khoang và ở cùng với bố mẹ. Linh cũng luôn miệng dọa mấy anh người yêu rằng: “Nếu bố mẹ em biết em yêu đương lúc đang học thế này thì bố mẹ em giết chết”. Thế là, đố có anh nào dám đòi vào thăm nhà.

Đại gia nào muốn đón nàng đi chơi phải theo lịch sắp sẵn của nàng và chỉ được đứng ở đường Nguyễn Trãi chờ nàng.

Thông thường, mỗi tuần, một đại gia chỉ được đi chơi với Linh một buổi. Đại gia nào đòi hỏi thêm, Linh đều nghiêm khắc: “Chỉ giờ này em rỗi thôi, tất cả những ngày còn lại em đều phải… vùi đầu vào sách vở, học thêm, học bù”.

Tuy nhiên, lịch học của nàng được thay bằng lịch “hẹn hò và đào mỏ” rất chi tiết, kín đặc các ngày trong tuần. Rồi tôi chuyển khỏi khu nhà trọ Phùng Khoang. Bẵng đi một năm, tự dưng Linh gọi điện rủ tôi đi vũ trường.

Linh kể, cô vừa mới “câu” được một tổng giám đốc của một doanh nghiệp chuyên phân phối các sản phẩm có xuất xứ từ Đài Loan.

Vừa cặp với chàng một thời gian, chàng đã “phong” Linh làm phó tổng giám đốc gì đó, phụ trách mục… dẫn chương trình (giống như MC) trong các hoạt động của công ty. Ngoài việc thi thoảng làm MC, thì việc chính của Linh là phục vụ ông tổng giám đốc trong khách sạn mỗi lúc ông ta chán vợ.

Từ khi lên chức phó tổng giám đốc, tiền các đại gia chu cấp rất nhiều, nên Linh bỏ học luôn vì thấy bằng cấp đối với một người như cô không quan trọng gì cả.

Tuy nhiên, chỉ vài năm nữa, khi sắc đẹp tàn phai, liệu các đại gia có còn cung phụng, cưng chiều Linh nữa hay không? Hiện Linh vẫn rất đẹp, vẫn hút hồn các đại gia, nên Linh chưa nghĩ đến điều đó. Nàng vẫn như con thiêu thân, dùng sắc đẹp làm phương tiện để đào mỏ.

Read More »»

Bi kịch của cô gái trẻ sát hại người tình

.
0 nhận xét

Nhìn thấy mẹ ngồi câm lặng theo dõi phiên tòa, vẻ lạnh lùng của Bình bỗng nhiên biến mất, cô quỳ sụp xuống lạy mẹ rồi nức nở: “Mẹ ơi con làm khổ mẹ rồi”.


Lê Thị Bình tại phiên tòa sáng 25/8
Thấy cuộc sống ở quê nhà tẻ nhạt, không chịu được cảnh làm ruộng “chân lấm tay bùn” nên Lê Thị Bình, 24 tuổi, ở thị trấn Việt Quang, huyện Bắc Quang, tỉnh Hà Giang, đã bỏ quê xuống Hà Nội xin phụ cắt tóc gội đầu. Vốn xinh xắn lại khéo ăn nói nên Bình khiến nhiều chàng trai si mê, nhưng trái tim của cô lại chỉ dành cho vị khách hàng điển trai Hoàng Trung Hậu, 32 tuổi.

Dù nhà ở tận Thái Nguyên nhưng tuần nào Hậu cũng xuống Hà Nội thăm người yêu. Thấy làm thuê sẽ không thể dư giả được, Bình quyết định về quê mở cửa hàng riêng. Ngày chia tay, Hậu cho Bình số điện thoại nhà riêng để liên lạc, thỉnh thoảng Hậu lại "đánh" xe lên Hà Giang thăm Bình.

Cuối tháng 10/2008, khi Bình gọi điện về nhà anh Hậu thì có một người phụ nữ nghe máy, tự giới thiệu là vợ Hậu, lúc này Bình mới biết đã bị người yêu lừa dối. Cô quyết chia tay và yêu cầu Hậu không được liên lạc với mình nữa. Thế nhưng, Hậu vẫn không chịu buông tha, ngày nào cũng gọi điện và giải thích rằng mình đang làm thủ tục bỏ vợ để cưới Bình. Tin lời người tình, Bình đồng ý quay lại.

Sáng 10/11/2008, khi biết tin Bình về Hà Nội lấy mỹ phẩm, Hậu lái ô tô từ Thái Nguyên về bến xe Mỹ Đình đón Bình rồi đến nhà nghỉ Thanh Thủy, ở Phường Mai Dịch, quận Cầu Giấy, thuê phòng nghỉ. Sau giây phút mặn nồng, Hậu hỏi Bình đã cho gia đình biết chuyện hai người chưa, Bình trả lời “chưa”, Hậu thở phào nói: “Thế thì tốt rồi, không có lại to chuyện”. Nhận rõ bộ mặt thật của người yêu chỉ muốn lợi dụng thân xác mình, Bình vô cùng tức giận, trong cơn điên loạn, cô gái nảy sinh ý định giết chết người tình để trả thù.

6h ngày 11/11/2008, khi anh Hậu còn say giấc, Bình vùng dậy lấy dao đâm liên tiếp vào cổ nạn nhân đến khi người tình bất tỉnh dưới nền nhà.

Sau khi gây án, Bình nhờ lễ tân gọi hộ một chiếc taxi để bỏ trốn, nhưng vừa ra đến cửa thì bị nhân viên nhà nghỉ giữ lại, giao cho công an.


Bà Hường lặng lẽ ngồi theo dõi phiên tòa.

Ngày 25/8, TAND thành phố Hà Nội tiến hành xét xử Lê Thị Bình về tội danh “Giết người”. Có phần gầy gò, xanh xao hơn ngày bị bắt, nhưng vẻ đẹp của Bình vẫn còn mặn mà. Trong suốt phiên xét xử, Bình tỏ ra khá bình tĩnh, thản nhiên kể lại hành vi giết người tình của mình như kể chuyện của người khác.

Gia cảnh khó khăn nên từ khi con gái bị bắt đến tận ngày hôm nay bà Đỗ Thị Hường mới có thể xuống Hà Nội để gặp con. Hai mẹ con ngồi cách nhau vài mét mà như xa vời vợi, lặng lẽ theo dõi phiên xét xử, thỉnh thoảng bà Hường lại đưa tay quệt nước mắt.

Nghẹn giọng trong tiếng nấc, bà Hường nói: “Chỉ vì nó nhẹ dạ, mù quáng mà đánh đổi cả cuộc đời”. Sau khi nghe đại diện VKS đã đề nghị mức án 20 năm tù dành cho mình, Bình lạnh lùng nói: “20 năm là quá nhẹ, hãy cho tôi tử hình”. Nghe Bình nói, cả phòng xử án xôn xao, còn HĐXX thì ngơ ngác nhìn nhau, ngạc nhiên. Dù cố tỏ ra cứng rắn, lạnh lùng, nhưng khi nhìn thấy bà mẹ già năm này đã gần 70 tuổi, Bình không cầm được nước mắt. Cô quỳ xuống lạy mẹ rồi bật lên nức nở “mẹ ơi con làm khổ mẹ rồi”.

Sau khi xem xét, căn cứ vào các tình tiết giảm nhẹ, HĐXX tuyên phạt Bình 18 năm tù.

Lặng nhìn con gái về trại giam, bà Hường trào nước mắt. Không biết bà có đợi được ngày con trở về hay không?

Read More »»

Thứ Tư, 23 tháng 9, 2009

Có thai với người lạ vì vào nhầm phòng

. Thứ Tư, 23 tháng 9, 2009
0 nhận xét

Quấn vội cái chăn kín người, với tay bật điện, tôi bắt gặp một gương mặt lạ hoắc và một căn phòng cũng… lạ hoắc. Thì ra tôi đã đi nhầm phòng, và tôi đã trao cái quý giá nhất của đời con gái cho một người xa lạ.



Hai tháng trước, tôi đi du lịch Sapa với bạn trai của mình. Chúng tôi có thuê một phòng trong một nhà nghỉ cũng khá gần thị trấn. Đây là một chuyến đi có thể coi là tuần trăng mật sớm bởi cũng chỉ chưa đầy một năm nữa, chúng tôi sẽ kết hôn với nhau. Tôi đã quyết định dâng hiến tất cả cho bạn trai mình trong chuyến đi này, và đó cũng chính là nguyện vọng của anh.

Buổi chiều hôm đó, sau khi đi ăn uống cùng một số bạn bè của anh làm trên Sapa, anh đã ngà ngà say. Tôi đưa anh về phòng nghỉ, sau đó đi dạo chụp ảnh phong cảnh một chút. Chụp ảnh chính là một sở thích đặc biệt của tôi. Khi trở về phòng, cũng là lúc gần đến giờ ăn tối.

Thấy phòng không khóa ngoài và lại tắt điện tối om, tôi nghĩ anh đã dậy nên rón rén bước vào. Ai ngờ, anh vẫn nằm trên giường và người vẫn còn mùi bia rượu. Tôi khẽ kéo chăn nằm xuống bên cạnh thì bất ngờ, anh quàng tay ôm lấy tôi, đặt nên môi tôi một nụ hôn nồng nàn. Bàn tay anh lướt nhẹ trên cơ thể tôi. Rồi chuyện gì đến cũng phải đến. Chúng tôi thật sự đã có một khoảnh khắc hạnh phúc đến tột đỉnh bởi đây là giây phút cả hai mong chờ đã lâu.

Tôi đưa anh về phòng nghỉ, sau đó đi dạo chụp ảnh phong cảnh một chút.

Tôi cảm thấy yêu anh hơn bao giờ hết, mới thỏ thẻ nói: “Sau này anh đừng bao giờ bỏ em nhé”, và khi anh đáp lại “Làm sao em lại câu ngớ ngẩn thế”, tôi mới thấy cách nói chuyện của anh khác lạ so với mọi ngày. Tôi ngẩng lên nhìn anh, thì bỗng nhiên… hình như đó không phải là bạn trai của mình. Quấn vội cái chăn, với tay bật điện, tôi bắt gặp một gương mặt lạ hoắc và một căn phòng cũng… lạ hoắc. Thì ra tôi đã đi nhầm phòng, và tôi đã trao cái quý giá nhất của đời con gái cho một người xa lạ.

Tôi bỗng òa lên khóc nức nở còn người đó thì không hiểu vì sao tôi lại vào phòng này mà không phải vợ mới cưới của anh ta?!?!? Sau một hồi trấn tĩnh, tôi mới biết mình đi nhầm phòng… đúng lúc vợ anh ta cũng ra ngoài. Tôi thực sự không biết phải làm sao. Anh ta đã hứa sẽ giải thích với bạn trai tôi về sự cố ngoài ý muốn này, nhưng tôi đã gạt phăng đi tất cả. Nếu bạn trai tôi biết, nếu vợ người lạ mặt này cũng biết, thì mối quan hệ của chúng tôi sẽ đều bị đổ vỡ. Vì vậy, tôi đã cầu xin anh ta không nói ra và coi như chưa có chuyện gì xảy ra. Sau đó, tôi đã trở về phòng và thậm chí không biết tên tuổi quê quán anh ta ở đâu. Lúc đó, tôi chỉ mong sao cả cuộc đời này, mình sẽ không gặp anh ta thêm lần nào nữa.

Bàn tay anh lướt nhẹ trên cơ thể tôi. Rồi chuyện gì đến cũng phải đến.

Khi về đúng phòng của mình, bạn trai tôi vẫn đang ngủ. Tôi nhìn thấy anh mà ứa nước mắt. Sao tôi lại có thể bất cẩn đến mức đi nhầm phòng, nằm với một người đàn ông lạ mặt mà lại không hề hay biết? Tôi thật sự thấy hối hận và có lỗi, đã tự hứa với bản thân cả đời này sẽ bù đắp lại cho anh tất cả những lỗi lầm ngày hôm nay.



Và trong chuyến đi đó, chúng tôi lại không có chuyện gì xảy ra. Tôi lấy lí do chưa sẵn sàng, muốn dành trọn vẹn cho đêm tân hôn để từ chối anh. Vì yêu tôi, anh cũng không đòi hỏi gì thêm và chúng tôi vẫn có một chuyến du lịch vui vẻ.

Mọi chuyện chỉ rắc rối vào một vài ngày gần đây, tôi thấy mình bị trễ kinh mất gần 2 tuần. Cứ chủ quan nghĩ là do sinh hoạt thất thường nên tôi cũng không nghĩ gì. Song dần dần, tôi bỗng nhận thấy mình có một vài triệu chứng lạ như chóng mặt, hoa mắt, mệt mỏi, chán ăn, thậm chí còn… buồn nôn. Tìm hiểu trên mạng, tôi biết đó là dấu hiệu của việc mang thai. Tôi mới đi mua que thử, và thật bất ngờ, kết quả là tôi đã có thai. Tôi mới chỉ duy nhất một lần làm chuyện đó. Cái thai đó – chắc chắn là của người lạ mặt trong chuyến du lịch Sapa 2 tháng trước.

Quấn vội cái chăn, với tay bật điện, tôi bắt gặp một gương mặt lạ hoắc và một căn phòng cũng… lạ hoắc.

Đến giờ, tôi vẫn không biết anh ta là ai, không nhớ rõ được cả khuôn mặt anh ta, vậy mà tôi đang mang trong bụng mình cốt nhục của người đó. Bây giờ, tôi không biết phải làm sao. Đứa trẻ này không hề có tội, tôi không muốn bỏ nó đi. Nhưng nếu giữ nó lại, tôi sẽ phải đối mặt với chuyện sẽ mất đi người yêu, mất đi tình yêu và mất đi cả một tương lai mà tôi hằng mơ ước, vun đắp bao lâu nay.

Càng nghĩ, tôi càng hận ghét chính bản thân mình. Tại sao số phận lại trớ trêu đến thế này? Tôi có nên nói tất cả với bạn trai mình hay không? Làm thế nào để tôi có đủ dũng khí đối mặt với tất cả những gì đang diễn ra. Xin hãy giúp tôi với!

Read More »»

Bị cưỡng bức khi chồng đi du học

.
0 nhận xét

Tôi năm nay 26 tuổi, là thạc sĩ và chuẩn bị bổ nhiệm vào làm phó phòng của một cơ quan quản lý nhà nước có tiếng. Tôi mới lấy chồng được 8 tháng và chưa có em bé. Tôi rất hanh phúc về những gì mình đang có. Tôi yêu chồng.

Hiện tại chồng tôi đang đi du học ở nước ngoài anh sẽ về vào đầu sang năm. Tuần vừa rồi tôi có chuyến công tác đi xa. Vào buổi cuối cùng doanh nghiệp có mời đoàn tôi liên hoan. Hôm đó vì vui quá tôi đã uống say và người lái xe của chủ doanh nghiệp đó đã đưa tôi về khách sạn. Anh ta đã lợi dụng và cưỡng hiếp tôi. Sáng dậy tôi có biết nhưng vì danh dự và xấu hổ với mọi người nên tôi đã bỏ qua và ra về.

Đến hôm nay, sau 5 ngày tôi thấy mình chậm kinh và có dấu hiệu viêm nhiễm. Tôi đã đi khám và phát hiện mình bị bệnh lậu, còn chưa biết có thai hay không?

Ảnh minh họa.

Tôi rất đau khổ, rất dằn vặt vì có lỗi với chồng và lại càng sợ bị nhiễm HIV không nữa. Nếu mà tôi có thai thì sao. Hiện tại chồng tôi đang ở xa nhưng nếu bỏ thì phải chăng là có tội. Nếu điều xấu nhất xảy ra là tôi bị lây nhiễm HIV từ anh ta thì tôi phải làm sao (anh ta là một kẻ rất hay đi gái mại dâm).

Thật sự lúc này tôi muốn tìm đến cái chết, muốn rửa sạch sự ô uế trên người mình. Mọ thứ như đã chấm hết rồi (Huyền My).

Trước hết bạn cần đi thử máu để xác định có bị HIV hay không. Tuy nhiên thử trong tháng đầu thường chưa chính xác, có kết quả chuẩn nhất đó là 3 tháng sau khi có nguy cơ mắc bệnh. Nếu mắc bệnh thì bệnh cũng không phát ngay, nếu có chế độ nghỉ ngơi nâng cao sức khoẻ thì sẽ làm giảm thời gian phát bệnh xuống.

Sự việc xảy ra không hoàn toàn là do lỗi của bạn. Vì vậy bạn không nên trách bản thân mình. Bạn cũng nên báo cơ quan công an với điều kiện là giữ bí mật danh tính cho bạn để người có tội phải có hình phạt thoả đáng.

Về việc có thai hay không thì bạn cần dùng que thử để xác định. Trong trường hợp có thai mà bạn để lại sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của gia đình bạn sau này vì vậy bạn cần cân nhắc thật cẩn thận rồi mới đưa ra quyết định.

Hiện tại lúc này thì bạn cần tập trung chữa trị để khỏi bệnh lậu trước khi chồng bạn phát hiện.

Read More »»

Top 5 ,vòng một "khủng" nhất Việt Nam

.
0 nhận xét

Gợi cảm với những đường cong và vòng một bất thường, các người đẹp giờ đây không chỉ nổi tiếng về tài năng mà còn bởi nhan sắc và độ nóng bỏng trong mỗi khuôn hình.Điểm một vài cái tên đang nổi trong làng giải trí thời gian gần đây về vòng 1 nóng bỏng, họ là những ai?

Thủy top - Hoàng Minh Thủy (1989)

Cô gái 20 tuổi này có lẽ được người ta nhắc nhiều đến vì "vòng 1 vĩ đại" hơn là tài năng của một diễn viên hay stylist thời trang. Vốn từng là bạn thân của "Vàng Anh" Hoàng Thùy Linh, bộ đôi bạn cùng tiến này đã cùng nổi danh bằng hai con đường và cả hai đều đã thành công khi được nhắc tên. Xuất hiện và gây sốc với 2 bộ ảnh để đời là "Sexy Sunshine" và "Boxing Girl". Ngay sau khi 2 bộ ảnh đó được tung ra, nhiều người đã coi Thủy Top như một “phát nổ” về độ sexy – quả bom tấn, quả bom sex vì chính Thủy Top là người dựng style và kiêm luôn người mẫu của bộ ảnh này. Cuộc so tài giữa các vòng 1 "khủng" giờ đây luôn có tên Thủy Top trong bảng so sánh phân bì.






Sau sự cố với vợ chồng Quảng Hải - Hải Yến, Thủy Top lại tiếp tục bị lộ hàng một lần nữa và câu chuyện về cô gái này vẫn sẽ còn tiếp tục. Hiện cô đang là stylist thời trang cho báo Sài Gòn tiếp thị, Tiếp thị gia đình, Tạp chí Âm nhạc…

MC Pha Lê

Cô MC sinh năm 1987 được nhiều người biết đến với vai trò MC của Đài Truyền hình Hà Nội và qua cuộc thi Vietnam Idol 2008. Đồng thời, cô cũng là người làm nóng dư luận về mối quan hệ với hai cầu thủ nổi tiếng là Công Vinh và Lee Nguyễn. Cô gái có khuôn mặt không nổi bật lắm này sở hữu một thân hình khá gợi cảm với vòng một nóng bỏng, đặc biệt trong bộ ảnh "Người đẹp và xe".


Pha Lê vừa tốt nghiệp Đại học Ngoại ngữ và đang vững bước tiến trên con đường nghệ thuật. Cô cho biết đã có bạn trai hiện đang ở nước ngoài.

Lê Kiều Như - Người đẹp và váy mỏng

Cô diễn viên có vẻ ngoài hiền lành đã gây sôc với khán giả bằng một loạt những bộ ảnh gợi cảm. Tự tin với vóc dáng, Lê Kiều Như đã trình làng những tấm hình sexy với váy mỏng. Được biết đến sau "VTV, bài hát tôi yêu", Lê Kiều Như lại lấn sân sang điện ảnh như một cơ duyên. Cô đã hoàn thành phim "Bước chân hoàn vũ" và tiểu thuyết "Sợi xích".



Lê Kiều Như và bạn trai cô, nhạc sĩ Nguyễn Nhất Huy vẫn chưa tính đến đám cưới trong năm nay.

Hotgirl Elly - Nguyễn Kim Hồng

Xuất hiện trong chương trình Thục Sơn Kiều Nữ - cuộc thi sắc đẹp dành riêng cho các game thủ nữ, Elly đã trở thành cái tên được đánh giá là đối thủ xứng tầm với Thủy Top.





Trong thời gian qua Elly được biết đến như một Hot girl trên mạng với “vòng 1 gợi cảm”. Sau khi cơn sốt mang tên “hội chứng Thủy Top” lắng xuống, thì cư dân mạng lại nhắc đến Elly – như là một cơn sốt mới. Gần đây, Elly xuất hiện nhiều hơn trong vai trò người mẫu game. Cô còn định phát triển việc ca hát, vì vẫn vừa đi học vừa đi luyện thanh.

Hoa hậu Mai Phương Thúy

Ngay sau khi những bức hình nóng bỏng của Mai Phương Thúy được đăng tải trên một trang báo mạng, nhiều người đã rất sốc và đưa ra nghi vấn khi thấy đôi gò bồng đảo của Hoa hậu nở nang quá mức. Có nhiều tin đồn về chuyện hoa hậu đã "dao kéo' lại vòng một và được đem ra so sánh với những tấm hình trước đây của cô.


Với chiều cao 1m84 và vòng 1 nóng bỏng, Mai Phương Thúy là người đẹp có số đo chuẩn nhất hiện nay.

Read More »»